Văn học, HK1 lớp 12, Sở GD-ĐT Nam Định, 2006
Bài từ Thư viện Đề thi VLOS.
| ĐỀ THI HỌC KÌ I | |
| Trường học | Sở GD-ĐT Nam Định |
| Lớp học | 12 |
| Năm học | 2006 |
| Môn thi | Văn học |
| Thời gian | 120 phút |
| Thang điểm | 10 |
Câu 1: (2,0 điểm)
a) Trong những tác phẩm dưới đây, tác phẩm nào thuộc văn học Việt Nam thời kì Cách mạng tháng Tám 1945 đến 1975: Vi hành (Nguyễn Ái Quốc), Tiếng hát con tàu (Chế Lan Viên), Tâm tư trong tù (Tố Hữu), Đất nước (Nguyễn Đình Thi), Tây Tiến (Quang Dũng), Nhật kí trong tù (Hồ Chí Minh), Vợ nhặt (Kim Lân), Đôi mắt (Nam Cao), Bên kia sông Đuống (Hoàng cầm). (1,5 điểm)
b) Thơ ca giai đoạn kháng chiến chống thực dân Pháp (1946 - 1954) có thành tựu gì nổi bật về nội dung, về nghệ thuật? Anh/chị hãy nêu ngắn gọn. (0,5 điểm)
Câu 2: (2,5 điểm)
Tác phẩm Tiếng hát con tàu (Chế Lan Viên) ra đời trong hoàn cảnh nào? Anh/chị hãy chép thuộc khổ thơ có câu thơ Chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép và nêu nội dung khổ thơ đó.
Câu 3: (5,5 điểm)
Nêu cảm nhận của anh/chị về tâm trạng của nhân vật Mị trong đoạn văn sau trích trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài:
Ngày Tết, Mị cũng uống rượu. Mị lén lấy hũ rượu, cứ uống ừng ực từng bát. Rồi say. Mị lịm mặt ngồi đấy nhìn mọi người nhảy đồng, người hát, nhưng lòng Mị thì đang sống về ngày trước. Tại Mị văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng. Ngày trước, Mị thổi sáo giỏi. Mùa xuân này, Mị uống rượu bên bếp và thổi sáo. Mị uốn chiếc là trên môi, thổi là cũng hay như thổi sáo. Có biết bao nhiêu người mê, này đêm đã thổi sáo đi theo Mị.
Rượu đã tan lúc nào. Người về, người đi chơi đã vãn cả. Mị không biết, Mị vẫn ngồi trơ một mình giữa nhà. Mãi sau Mị mới đứng dậy, nhưng Mị không bước ra đường chơi, mà từ từ bước vào buồng. Chẳng năm nào A Sử cho Mị đi chơi Tết. Mị cũng chẳng buồn đi. Bấy giờ Mị ngồi xuống giường, trông ra cái cửa số lỗ vuông mờ mờ trăng trắng. Đã từ nãy, Mị thấy phơi phới trở lại, trong lòng đột nhiên vui sướng như những đêm Tết ngày trước. Mị trẻ lắm. Mị vẫn còn trẻ. Mị muốn đi chơi. Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày Tết. Huống chi A Sử với Mị, không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau! Nếu có nắm lá ngốn trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay, chứ không buồn nhớ lại nữa. Nhớ lại chỉ thấy nước mắt ứa ra. Mà tiếng sáo gọi bạn yêu vẫn lửng lơ bay ngoài đường:
| Anh ném pao, em không bắt
Em không yêu, quả pao rơi rồi... |
